Lại một tia chớp loằng ngoằng, xé toạc tấm màn mây đen kìn
kịt, ùn ùn trùm kín bầu trời thành phố, báo hiệu cơn mưa đầu mùa sắp ập xuống.
Gió giật xoáy nghiêng, xoáy ngã những tán cây cổ thụ, vất lên trời những vốc lá
vừa bứt. Người xe hối hả, nháo nhào tìm nơi ẩn nấp. Tiếng sét nổ “xẹt…đoàng”
khiến người yếu tim quáng quàng chui tọt vào nhà, đóng chặt cửa.
Lúc ấy,
trong một cái hẻm cụt nông choèn, có hai người phụ nữ, một trạc tuổi bốn mươi,
một ngoài hai mươi – đang tần ngần, dòm dòm ngó ngó vào một trong những căn nhà
liền dãy, có tàn cây trứng cá, phủ gần kín mái hiên lợp tôn cũ kĩ. Có vẻ, họ
vừa mới xuống xe và vội vã đến ngay hẻm nhỏ này. Trên vai, mỗi người khoác mỗi
chiếc túi da chắc lâu chưa dùng đến, phía ngoài bụi đất đỏ bám lên một lớp
mỏng, chưa kịp lau. Người lớn tuổi hơn
có làn da sàm sạm, thường thấy ở những người luôn cắm mặt, phơi lưng trên ruộng
nương. Đôi mắt chị, đôi mắt dễ làm nao nao không ít đàn ông, lộ nửa háo hức vui
mừng, nửa lo âu, căng thẳng. Dường như chị chẳng màng đến sấm chớp, gió mưa
đang vần vũ ngang trời thành phố mà đăm đăm nhìn vào ngôi nhà. Muốn ào tới
nhưng chân chị cứ líu quíu. Muốn gọi to một cái tên, nhưng cổ họng chị tắc
nghẹn. Người nhỏ tuổi hơn, cứ gọi là cô gái, ngước mắt đen dò hỏi: “Đúng là căn
đó không chị?”. Chị gật đầu, rồi thêm: “Chẳng thay đổi gì cả! Chỉ có cũ đi…mòn
đi mà thôi! Thế mà…chị cứ tưởng…”. “Giờ tính sao chị?” – cô gái nóng lòng hỏi.
“Ờ, ờ, chị chưa biết tính sao đây…!”. Giữa lúc chị đang đắn đo thì những tràng
mưa lúc này đột ngột vãi căng rào rào xuống nền đường đất còn nóng hầm hập của
con hẻm, ném lên mái tôn mà nghe đôm đốp. Ánh mắt cô gái chợt sáng lên với cái
ý định vừa lóe: “Chị ơi! Ta vào đụt mưa đi! Em nghĩ ra cách rồi, dịp may đó!
Mau lên chị!”. Vừa nói cô gái vừa nắm tay lôi người mà cô gọi bằng chị vẻ trìu
mến cùng chạy lúp xúp rồi ẩn dưới mái hiên.
Sao làn mưa
dạo đầu là một khoảng lặng, đến nỗi chị nghe cả tiếng trống ngực đập thình
thịch, tiếng ho khùng khục đâu từ trong căn nhà vọng ra. Chừng nửa phút…mưa ào
ào trút xuống, sấm chớp đì đùng. Trời sập tối…nhanh như ai đó chụp vội cái vung
khổng lồ xuống thành phố. Lại một tia chớp hắt xuống, vừa đủ thấy nét mặt chị
ngây ngây, đờ đẫn. Cô gái thì thào: “Chị! Bình tĩnh chứ! Chà! Mưa đúng lúc quá!
À, chị ngó vào nhà thử…chẳng có ai ở nhà à?”. “Ừ, chưa thấy! Này, hôm chị rời
ngôi nhà này…cũng đúng một đêm mưa dữ lắm! Chiều đó, ổng đánh mắng chị! Rồi ổng
qua nhà con đàn bà ấy. Trước khi đi, ổng bảo khi về còn thấy chị, ổng…sẽ giết!
Vừa giận, vừa sợ buộc chị phải đi. Chị dắt đứa lớn, ẵm đứa nhỏ ra tới cửa thì
gặp bà nội tụi nó. Mẹ con, bà cháu cũng khóc. Bà nằng nặc đòi giữ hai cháu lại,
khuyên chị tạm lánh đi đâu đó rồi liệu sau. Tạm lánh mà mãi đến giờ mới về!”.
“Trời! – cô gái thốt lên - Vậy mà em có nghe chị nói đâu! Từ lúc đến làm với
chị, thấy chị quanh năm, suốt tháng cùi cụi với rừng, với rẫy, tưởng chị chỉ biết cắm cúi làm giàu, làm bà
chủ…ai ngờ!”. “Chủ chiếc gì em! Chẳng qua là đường cùng. Mặt nám mày cháy mới
may ra dư chút ít. Có thế mới quyết đưa các cháu ra khỏi cái nhà chẳng còn tình
nghĩa này…”. Lặng đi vài giây rồi giọng chị nghẹn ngào: “Đứt ruột lắm khi phải
xa con… Cố dằn lắm…mới không về thăm khi mình vẫn còn trắng tay, em à!”. Cô gái
sẽ lần nắm tay chị, an ủi: “Thôi chị! Đã về tới đây chị cần phải tỉnh táo, phải
khéo léo chị ạ! Ừ, gặp chị, hai đứa có nhận ra chị không?”. “Năm ấy, thằng bé
mới lên sáu, còn con chị đã lên mười. Giờ đứa mười hai, đứa mười sáu. Nếu gặp,
con gái chị sẽ nhận ra chị ngay…”.
Mưa lúc này
như xối, gió thốc từng cơn và con hẻm đã chập chờn ánh điện. Từ trong nhà những
luồng sáng nhòe nhoẹt chui qua lỗ thông hơi, hắt lên mái hiên bám đầy mạng
nhện. Ngước thấy luồng sáng vàng ọe đó, chị đoán có người trong nhà. Nhưng là
ai? Là con mình…hay là thằng cha vũ phu đang đú đởn với con mẹ ấy!
Một tia
chớp nữa sáng lè, vừa đủ soi những bong bóng mưa phập phồng mới ló ven đường và
bóng dáng một chú nhóc đang quáng quàng chạy vào mái hiên. Chú vuốt lấy, vuốt
để nước mơ trên mặt. Chợt thấy có người, chú ngớ ra, ngạc nhiên chút đỉnh. À,
đụt mưa ấy mà. Một linh tính thoáng qua trong đầu chị: có phải…ánh sáng không
đủ soi rõ mặt nhưng cũng đủ thấy mình mẩy, đầu tóc chú ướt như chuột lội. “Cháu
ơi! Có phải…nhà cháu không?” - cô gái vội lên tiếng. “Còn nhà ai nữa mà hỏi?”.
“Cho cô đụt mưa chút nghen…!”. “Dạ!”. “Dạ” xong, chú liền bước đến cánh cửa,
giơ nắm tay đập thình thịch, giọng gấp gáp: “Cha! Cha ơi! Mở cửa…mở cửa…nhanh
lên, cha ơi!!! Mở cửa…sao ông chậm như…cái xe lu thế…!”. Câu sau chú kéo dài
giọng khiến cô gái suýt bật cười, còn chị cũng suýt bật lên tiếng gọi: Trời!
Ngọc…con của mẹ!
Chú nhóc
lại đập cửa, như có ai dí lửa sau lưng. Có tiếng lục đục, loảng xoảng rồi tiếng
ken két của cánh cửa mở rộng, và, một người đàn ông có bộ mặt nhăn nhó hiện ra.
“Các cô ơi! Vào nhà cháu nghỉ chân, chờ hết mưa đã…!” – nhóc ngoái lại mời.
Giọng người đàn ông khê nồng: “Ai thế?!”.
“Các cô đụt mưa ấy mà. Vào đây các cô! Vào đây!”. Đoạn chú lăng xăng,
nào kéo ghế, nào vớ giẻ lau vội, lau vàng cái ghế dễ đến cả tuần chẳng có ai
ngồi. “Chà! Để đấy cho tao! Mầy đi thay đồ đi! Thấy mưa to sao không đụt?”.
“Đụt mưa để trễ giờ, hết hạn, người ta không nhận lại vé thừa thì sao!”. Sực
nhớ ra điều gì, chú ngẩn ra rồi thọc tay vào túi quần, rút ra tờ giấy bạc đã
ướt nhẹp, dúi vào tay người đàn ông: “Chiều nay đi rão cẳng được bấy nhiêu
đó!”. Đôi mắt sâu hoắm của người đàn ông khẽ tối sầm: “Thì…con cứ giữ lấy, rồi
đưa cho chị mầy…”. Chú nhóc như không để ý đến câu nói đó của người đàn ông mà
quay ra gọi với: “Vào đi chứ! Các cô!”.
Nghe tiếng
gọi, chị lớn tuổi càng luống cuống tợn. Cô gái nắm chéo khăn, quàng vào cổ chị,
thì thào: “…Đó, xong rồi! Chỉ chừa đôi mắt để nhìn thôi! Có ai hỏi chị cứ nói
là bị cảm lạnh! Tốt nhất là đừng nói gì cả, để em liệu! – cô chuyển giọng, nói
to – Cảm ơn em! Chị vào đây! Ôi, mưa to quá!...”. Nói xong cô khép nép bước vào
trước. Theo sau là chị và những năm tháng dài đằng đẵng chờ đợi thời khắc mà
chị đã suy đi tính lại trắng bao nhiêu đêm, đã mường tượng đủ thứ để đối chọi,
để…
*
* *
… Để rồi
phải bàng hoàng sau cái liếc vội lướt qua con người ấy. Đâu rồi cái chết hung
tợn, ngang tàng đã ám ảnh chị suốt ngần ấy năm. “Các chị ngồi!” – giọng người
đàn ông nhàn nhạt. Ngoảnh lại thấy chú nhóc còn đứng ngó như có ý ngóng ai
ngoài cửa, ông nhắc: “Ngọc! Sao còn đứng đó? Thay quần áo đi! Rồi ăn cơm!”.
“Ôi, cháu! Cháu đi thay đồ nhanh lên, không cảm lạnh đấy!”. Cô gái nhanh nhảu
tiếp lời, cũng là thay lời cảm ơn cái sự mời vừa rồi của chủ nhà. “Cháu chờ chị
về!”. “Chờ…chờ cái gì! Nói một câu chẳng nghe…!”. Chú nhóc bỉu môi rồi vặn
lưng, ẹo người trước khi đi còn vót giọng chon chót: “Gì…mà…ghê…thế…!”.
Chị ngồi và
đến một phút còn chưa định thần. Bên kia bàn, người đàn ông lẳng lặng thả người
ra ghế, như muốn làm văng tóe cái bực vừa xông đến: “Con với cái!”.
…Mưa xối
xả. Sấm chớp đì đùng.
“Mưa to
quá!”. Lựa mãi, cô gái mới bật thốt một câu cốt bắt chuyện với chủ nhà. Nhưng
ánh mắt người đàn ông đang ngóng ra đường, nên lời nói của cô dường như mưa
nuốt trọn. Còn sót lại, trên tường và trong mắt chị là một khung hình với mặt
kính chằng chịt vết rạn và đôi uyên ương trong ngày cưới giờ đây như muốn trêu
ngươi qua gương mặt nửa cười nửa mếu.
Vẳng từ
bếp, tiếng bát đũa khua rổn rảng, tiếng vét nồi sồn sột. Giây lát, chú nhóc ló
ra từ ngách hông, tay bưng, tay và lia lịa. Trên tấm thân gầy gầy của chú chỉ
độc một chiếc quần đùi, nước trên người chẳng kịp lau, thấm xuống ướt lem nhem.
Nuốt xong miếng cơm, chú nói với cha, giọng nài nỉ: “Cha à! Đừng cho chị Hồng
làm chỗ ấy nữa! Kì lắm!”. “Mầy biết gì!”. “Sao lại khoongg biết! Ngày nào mà
tui không dạo qua, dạo lại chỗ đó!”. Liếc nhanhh qua hai người khách, người đàn
ông khẽ rít: “Im! Có gì chờ hết mưa rồi mới nói! Nghe chưa? Con với cái!”. “Lần
nào nói, ông cũng gạt!”. Nói xong chú và lấy và để như cố tống khứ cái ấm ức
vào bụng hơn là đẩy cái đói ra ngoài.
Vừa lúc ấy
ánh đèn pha của một chiếc xe máy lấp lóa, rồi gần như lao thẳng vào hiên và
phanh kít trước cửa. Đèn tắt phụt. Giọng đàn bà chát chúa: “Xuống! Nhanh lên!”.
“Dạ! Để từ từ…cháu xuống!”. Nghe tiếng, người đàn ông nhỏm dậy. Hai người khách
giất mình ngó ra. Chú nhóc reo lên: “A! Chị Hồng về!”.
Hiện ra cửa
là một cô bé ướt rũ rượi, co ro, lạnh tái. Thấy khách cô lí nhí chào, rồi vội
nói: “Cha! Con không đi làm nữa!”. Chưa
thấy người, nhưng tiếng nói ngoài cửa đã dội vào rõ mồn một: “…Đồ ranh con! Đồ
báo hại! Hết cha tới con…lần này… cho biết tay…cứ tưởng…”. Tiếp đó một người
đàn bà xồng xộc bước vào và hơi sựng lại khi thấy có người lạ. “Á…à!? Xin
chào!!! Chà! Nhịn lâu ngày nay thèm nhỏ dãi đây!”. Người đàn ông càu nhàu: “Nói
bậy!”. “Bậy à?”. “Xin lỗi! – cô gái lên tiếng -
Chúng tôi xin anh này đụt mưa chút thôi!”. Cặp mắt sắc lạnh của người
đàn bà mới đến lướt qua, kèm theo cái nhếch mép: “Ai biết chuyện gì…xảy ra! À,
xin báo trước là cái tay này…chẳng làm nên trò trống gì đâu! Đồ bỏ rồi! Hí hí…!”.
“Cô…cô….IM ĐI!!!”. Cô nhóc bỏ vô phòng trong, chú nhóc há miệng ngạc nhiên.
Dường như có tia lửa hắt ra từ đôi mắt người đàn bà trùm khăn. Cô gái vội thò
tay nắm chặt tay chị.
Cái váy
ngắn ôm bó sát cặp đùi rắn chắc, cái áo rộng cổ lấp ló bộ nhũ hứa hẹn căng đầy
và gương mặt trang điểm rất kĩ, đến nỗi mưa to, gió lớn là thế mà chẳng hề hấn
gì…quả thật, người đàn bà mới đến đã gieo ấn tượng mạnh cho hai người đàn bà
kia.
“Ông vào
trong, tôi nói chuyện này!”. “Chuyện gì?”. “Thì chuyện con Hồng, không đứa nào
ngu như nó!”. Người đàn bà mới đến liếc vội qua hai người khách, hạ giọng: “Tôi
bận lắm! Lơ mơ một chút là bọn người làm chôm chỉa ngay! Ông vào đây tôi nói
nhanh cho ông rõ! Còn ông nói với nó thế nào thì tùy…!”. Đắn đo vài giây, người
đàn ông ngoái qua: “Hai chị cứ ngồi! Tôi có việc!”, rồi khó nhọc đứng lên, tập
tềnh từng bước vào ngách hông. Người mới đến lách người bỏ vào trước. “Có phải
con mẹ đó không chị?” – cô gái thì thào hỏi. “Ừ, nó đấy! Lần này chị phải lột
da nó…”. Đoạn chị gọi nhỏ đứa nhóc đang ngẩn tò te: “Ngọc! Ngọc!”. Chú nhóc dớn
dác rồi hiểu ra: “Cô gọi cháu?”. “Ừa! Cho me….à… cho cô hỏi…cái cô mới đến làm
gì…ở đâu?”. Chú nhóc nói ngay: “À, cô Hoa ấy mà! Cô có nhà hàng to lắm! Nào ăn
uống, nhảy nhót, hát hò…à, hát ka-rao-ô-kê cô ạ! Chị Hồng cháu làm ở đấy!”.
“Chị Hồng cháu làm gì ở đó??!”. “Rửa chén bát này, lau dọn bàn ghế này, bưng bê
thức ăn này…”. “Trời!!!”. Mắt người đàn bà thoáng lờ mờ, rân rấn… Lặng đi vài
giây, chị hỏi tiếp: “Cha cháu…làm sao mà đi khập khiễng như vậy??”. “À…bị tông
xe ấy mà!”. Cô gái bật thốt “chà!”, rồi hỏi: “Mẹ cháu đâu?”. “Bỏ đi hồi nào
không biết nữa!”. “Sao cháu không hỏi cha hiện giờ mẹ cháu ở đâu?”. “Ổng không
nói đâu, gần đây cháu hỏi…ổng buồn lắm! Nhưng chị Hồng cháu nói, thế nào mẹ
cháu cũng về!”. Chị trân trân nhìn chú nhóc, mấp máy môi định hỏi một điều gì
đó. Vừa lúc đó tiếng con bé thét lên: “Không! Tôi không làm cái việc đó đâu!
Không-làm-là-không-làm!”. Chú nhóc vội chạy vào. Hai người đàn bà bất giác dỏng
tai nghe ngóng.
Mưa vẫn đổ
rầm rầm. Nhưng tiếng người đàn bà mới đến vẫn vọng vào tai chị: “…Trời ơi! Sao
mày ngu thế! Tao chuyển mầy sang làm phòng Ka-ra-ô-kê là có lợi cho mầy…vừa
nhàn nhã, vừa có tiền công cao hơn, lại có tiền boa! Đủ sức nuôi cha, với em
mầy. Còn rửa bát đĩa thì tao kiếm đứa khác. Mầy cứ thử vài năm là đủ sức trả
phần nợ cha mầy mắc tao…”. “Nếu cô thương tình cha con cháu thì cứ cho cháu rửa
bát đĩa, dọn bàn, lau ghế là tốt rồi! Còn làm chiện ấy… cháu sợ lắm… cháu còn
nhỏ… cháu không biết…”. “Trời ơi, lớn xồ như thế này mà mầy nó là còn nhỏ,
không biết gì!”. Rồi cái giọng chanh chua và đầy quyền uy ấy bỗng thẽ thọt, mơn
trớn mà người ngoài này cố lắm mới nghe được lõm bõm: “…Mầy coi…cũng đẹp đẽ ấy
chứ!...bọn đàn ông thấy chết mê chết mệt…có giá lắm ranh à! Ước gì…tao trở lại
cho mầy, hốt bạc! Nào, nghe lời tao đi!”. “Không! Không!”. “Ái chà! Nãy giờ tao
nói thật uổng công – còn ông! Ông nói gì đi chứ! Mà nói gì thì nói, ông đừng
quên nợ để lâu quá không trả rồi đấy! Mà ông cũng đừng quên mấy năm nay không
có bàn tay con này, cha con ông đã đầu đường xó chợ từ lâu…”. Giọng người đàn
ông rầu rĩ: “Thì tôi nào có quên ơn! Dù sao cô cũng nghĩ đến cái tình…”.
“Ha…ha…ha…!”. “Nếu không còn tình thì cô cũng nhớ cho là tôi cũng giúp cô ăn
nên, làm ra…”. “Chà! Ông lại kể công rồi! Thôi được! Nói thiệt cho ông biết,
cái mà ông nói giúp đỡ chẳng bõ bèn gì đâu! Thủ tục giấy tờ, tiền bạc để xây
nên cái nhà hàng ấy? Không có riêng mình ông giúp đỡ đâu! Khối người giúp! Cái vốn tự có của tôi không lẽ không tóm
được họ giúp đỡ sao?!”. “Thôi…thôi! Tôi…tôi…!”. “Còn chuyện tôi nói với ông,
hứ, đừng mơ hão huyền! Cái cô vợ cưới xin hẳn hoi ông còn đánh đuổi, huống
hồ…ấy là tôi nói chuyện mấy năm trước… Chứ giờ thân tàn, danh liệt có ma nào
thèm…”. “Cô im đi! Trời ơi!”. “ Cha! Cha! Cô Hoa, cháu xin cô hãy về!”. “Còn
mầy…có làm không?!”. Tiếng người đàn ông rắn đanh: “Không! Cô cút đi!”. “Được!
Ngày mai…tôi rao bán căn nhà trừ nợ! Ông sớm mà xéo đi!”. “Cô! Cô ơi…!” – giọng
bé mềm ra, khẩn khoảng khiến người đàn bà trùm khăn đưa tay ôm ngực. “Xê ra!
Tao về!”. Liền đó, vang lên tiền nện chân bình bình, tiếng khóc ré…rồi mọc ra
cái nét mặt hầm hầm của người đàn bà vừa to tiếng.
“Này chị!”.
Người đàn bà trùm khăn vội bước đến chắn ngang, khiến cô ta khựng lại. Một cái
quắc mắt kèm theo tiếng quát: “Cái gì?”. “Chị nán lại…tôi có chuyện một chút!”.
“Ái chà! Chuyện gì đây?!”. “Chị bình tĩnh…mời chị ngồi…!”. “Hứ! Tao không rảnh!
Mà thôi…chuyện gì cứ nói, đừng có xen vào cái chuyện nhà này là được!”.
Chú nhóc,
cô bé rồi người đàn ông ló ra, ngơ ngác. Người tên Hoa quét cái nhìn như muốn
lột chiếc khăn trùm mặt của người trước mặt. “Xin phép được hỏi…ông chủ nhà này
nợ tiền chị à?”. “Thì sao?”. “Nợ bao nhiêu?”. Người tên Hoa đáp lại cộc lốc con
số rồi thêm: “…mà hỏi để làm gì? Trả dùm hả?”. Người trùm khăn mặt hướng mặt
sang phía người chủ nhà lúc này cứ ngơ ngơ ngẩn ngẩn như cố nhớ, cố tìm một cái
gì đó đã đánh mất, hỏi có đúng thật thế không. “À…à, đúng…đúng…Tôi có nợ cô
ấy…trong lúc gặp hoạn nạn…”. Người tên Hoa bĩu môi “Xì” một tiếng: “Tin rồi
chứ! Còn gì nữa, nói đi!”. “À, còn cái nhà này?”. “Bà chị này lạ thật! Ở đâu
tới mà vặn vẹo chuyện người khác!”. “Xin chị trả lời dùm câu hỏi tôi hỏi về cái
nhà này…!”. “Hứ! Bà nghe rõ đây…ông-này-mượn-tiền-còn-tôi-tạm-giữ-giấy-tờ-nhà!
Ổng viết giấy ủy quyền cho tôi bán nhà nếu không trả được nợ…Sao, lọt tai rồi
chứ?”.
Lặng đi một
lát, người trùm khăn từ tốn: “Rõ rồi! Giờ tôi thế này…tôi chịu trả nợ dùm cho
chủ nhà…còn chị đưa giấy tờ nhà cho tôi…”. “Hả?!”. Người tên Hoa bật đứng sững,
mắt trợn sửng sốt: “B-à…ba-à nói….??!”.
“Tôi trả dùm nợ cho chủ nhà, bà đưa giấy tờ nhà cho rồi”. “Ái chà chà,
tôi nghe có lầm không đây??? Ái…chà! Bà là người…hay là thánh thần thế?”. Cô
gái gằn giọng: “Là – người – thôi! Bà trả lời đi chứ!”. Người tên Hoa nheo
nheo, rồi nhếch miệng cười: “Chà! Bất ngờ quá! Vui quá! Cứ như trên phim ấy!
Nhưng mà tôi…không chịu…không thích bà xía vô chuyện này!”. Người trùm khăn vờ
lơ đãng ngó ra cửa. Mưa đã nhẹ hạt hơn. Người đàn ông há hốc miệng, đăm đăm
nhìn như muốn nuốt lấy người trùm khăn. “Thì… thôi vậy! Có điều…” – chị lấp
lửng. Người đàn bà tên Hoa chộp hỏi: “Điều gì?”. “Thứ nhất, có chị có quyền bán
căn nhà này một cách dễ dàng không? Thứ hai, cứ cho bán được rồi cha con họ ở
lì trong nhà thì sao? Thứ ba, cứ cho pháp luật mời được họ ra khỏi cửa thì họ
sẽ ở đâu?”.
Người tên
Hoa nhịp nhịp đầu móng tau sơn tỏ tía xuống mặt bàn suy tính. Căn phòng lạnh
ngắt, ai nấy đều nín thở. Người đàn ông mấy lần định nói nhưng thôi. “Được! Tôi
đồng ý! Tiền đâu, đưa đây!”. Cô gái cũng đứng lên: “Bà cũng đưa giấy tờ đây!”.
“À…à, tôi không đem theo!”. “Thôi, không cần! Chị viết giấy xóa nợ và cam đoan
đưa giấy tờ nhà vào ngày mai là được! Cháu ơi! Lấy cho tờ giấy!...”. Chú nhóc
nhanh chân chạy vào phòng cầm ra tờ giấy. “Nào! Chị viết đi”. “Đưa đây!”.
Người tên
Hoa với lấy cây bút cô gái đưa, hý hoáy viết. Người trùm khăn nhìn theo từng
chữ một. “Sương! Lấy tiền cho chị!”. “Dạ!”. Cô bé mắt đỏ hoe đến bên, nắm tay
chị lắc lắc: “Trời ơi! Cô giúp cha con cháu ư? Thiệt hả cô?”. Chị không ừ cũng
không lắc. “Ký tên đi!”. “Đấy! Xong rồi!”. Người trùm kín mặt đặt mấy xấp tiền
dày lên bàn: “Chị đếm lại tiền!”. “Không cần đếm cũng biết là đủ!”. “Đưa giấy
đây”. Người tên Hoa ném xoạt tờ giấy. Người trùm khăn cầm lên đọc lại lần cuối,
rồi gấp làm tư, bỏ vào túi áo.
“Có một việc
nhờ chị giúp…” ngước nhìn người tên Hoa, chị nhỏ nhẹ. “Chuyện gì nữa!”. “À, tôi
gửi chị một số tiền, ngược lại, chị nhận giúp tôi một việc…”. “Ái chà!”. “Chị
đồng ý chứ?”. Nói xong chị trùm khăn đặt lên bàn hai xấp dày tiền. Người tên
Hoa liếc qua xấp tiền rồi bật ra tiếng cười khô khốc: “Này! Chị tưởng tôi hám
tiền chắc?”. “Không! Việc tôi nhờ không gây hại gì cho chị cả. Hơn nữa, có thời
chị cũng muốn vậy mà…”. “Tôi à?! Tôi muốn gì nào? À, mà chị nhờ gì…nói toạc ra
đi, vòng vo mãi!”. Người trùm khăn đứng lên, trịnh trọng nói: “Chị à! Chị giữ
số tiền này rồi đem ông chủ nhà này về muôi dưỡng!”. Người tên Hoa “ớ” lên một
tiếng kinh ngạc: “Bà….bà là ai thế?”. Cả ba cha con cũng sững sờ không kém.
Người tên Hoa qua một giây sững sờ rồi đột ngột chồm tới, chụp nhanh chiếc khăn
của người ngồi trước mặt rồi kéo mạnh rồi gầm lên: “Mầy…ở đâu mà dám xấc xược,
dám bày chuyện…”. “Bốp! Bốp! – hai cái tát bất ngờ giáng thẳng vào má, khiến
người tên Hoa vội buông mép khăn, ôm lấy mặt. “Tao là ai à? Mấy không nhận ra sao?”.
Chiếc khăn trùm xổ tung, hiện ra gương mặt đầy căm giận. “Nào, nhìn kĩ đi!”.
“Úi…là…là chị à??!!”. “Đồ khốn! tao quyết xé xác mày…!”. Vừa nói chị vừa lách
người qua cái bàn, xông tới. Cô gái nhanh tay chồm lấy chị. “Thôi chị! Thế là
đủ rồi!”. “Thế nào? Mầy có đưa ông này theo không?”. Người tên Hoa kinh hoàng,
lui dần, lùi dần ra cửa… Cô bé Hồng lao đến ôm chầm lấy chị, nức lên: “Mẹ! Mẹ
ơi!”. Thấy thằng em còn đứng ngẩn ngơ như trời trồng, con chị lạc giọng kêu
lớn: “Ngọc! Mẹ mình đấy! Lại đây!”. Chú nhóc ngần ngừ, nhưng rồi lại chợt thấy
cánh tay người đàn bà lập cập với ra phía chú, liền sải ào đến.
Lưng dựa
vào vách, người đàn ông bỗng dưng xịu người, toàn thân mềm oặt, rồi từ từ đổ
sập xuống. “Cha!”. Cô bé Hồng nhìn thấy thét lên.
Lúc
này, cơn mưa đầu mùa dường như đã lặng…

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét