Có một đêm đông anh ngắt,
Mấy chùm hoa giấy tặng em.
Chẳng thơm, hai màu tím trắng.
Ngỡ ngàng. Ôi, thuở thần tiên...
Từ đó nguyện làm hoa giấy,
Bên anh tím trắng bốn mùa.
Trắng để hồn ai trong trắng,
Tím cho tình mãi hơn xưa.
Lỡ có một ngày giông bão
Em rụng, thôi rồi anh ơi!
Xin ai đừng buồn đừng khóc,
Mai này hoa nở lại thôi...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét