Thứ Tư, 22 tháng 8, 2012

Truyện ngắn: THOÁT BẪY


          Lâu lắm rồi, nàng tưởng như quên mất cảm giác hồi hộp của sự chờ đợi. Khi mùa hạ mà nàng coi như lần cuối cùng ấy đi qua, thì gã người yêu học trên nàng mấy khóa cũng vù theo một mụ sồn sồn, tuổi gấp rưỡi gã, vợ của một “đại gia” cỡ bự vừa mới bị ném xuống địa ngục- âm phủ. Thế là hết, mối tình đầu mà nàng dã dâng hiến tất cả, từ hồn lẫn xác. Đúng lúc nàng trèo qua lang cang cầu và chỉ chậm vài giây là nàng sẽ nhảy tõm xuống dòng sông tối đen, thì một chiếc ô tô pha đèn sáng trưng đỗ xịch. Tức khắc, một bóng người lao nhanh ra, nhanh như chớp , chụp vai nàng giật lại. Cửa sau xe mở, một cái đầu nhô lên cau có hỏi: “Cái gì đó”, “Thưa ông , một cô chán sống!”. “Vậy à!Cho lên xe!”. “Ối chà!Chưa rơi xuống sông mà đã xỉu rồi!”. Tay lái xe dìu cô gái, là nàng, mở cửa rồi bế hẳn lên, đặt vào ghế trước, cẩn thận quàng dây bảo hiểm qua người nàng. “Quay xe về!”. Về nhà hay là…”. “Mày không biết hay sao mà còn hỏi?!”. “Dạ! Con biết rồi…”. “Hừ!!!”. “Chà! Cô gái còn trẻ quá ông chủ à!”. “Càng tốt! Mồi non cá dễ cắn câu. Nè, câm như hến đấy!”. Tay lái xe liếc qua nàng. Nàng vẫn rũ rượi trong cơn ngất. “Nhanh lên! Để nó tỉnh trước khi tới nhà  là tao cho ăn tát!”. Tay lái xe lần khần một chút, rồi dận ga….
          ….  Lúc 3 giờ chiều. Nàng nhận tin qua giọng con nhãi “thư ký” của lão khọm, tức là ông chủ của tay lái xe: “Này, nghe đây, ông chủ có việc bay gấp qua Hồng Kông. Ông chủ dặn không được rời cổng nửa bước , rõ chứ!”. Nàng hỏi vội: “Chừng nào ông ấy về ạ?”. “Hỏi làm gì! Đồ gái bao!”. Phôn cúp cái “rụp”. Nàng tê điếng cả người….
          Khoảng non giờ sau, nàng bấm phôn kín đáo hỏi tay lái xe. Xong cú phôn, nét mặt nàng ánh lên một cái gì đó rất lạ, từa tựa như mắt con thú cùng đường tìm thấy lỗ hổng sau tấm lưới săn vây bốn phía… Mười lăm phút sau, nàng lại bấm phôn theo tấm cạc mà gã đàn ông nhét vào tay nàng, cách đây một tuần, trong lúc cả hai cùng nhảy một bài tăng-gô. Dĩ nhiên, gã không quên xin phép lão trước khi dìu nàng ra sàn nhảy. Năm năm trôi qua, vậy mà thoáng gặp, nàng nhận ngay ra gã. Còn gã, gã chẵng nhớ gì sất! Ngần ấy thời gian, biết bao cô gái như nàng đã qua tay gã? Nhờ “bầu vú” của mụ vợ, nàng nói thế, gã cũng được bơm lên hàng “đại gia”, cũng lén lúc lăn lộn tơi bời trong chốn ăn chơi, nhưng hễ về tới nhà là co nhũn, rúc đầu vào xó như con cù lần gã thấy trong sở thú.
          …. Lúc này đã 8giờ tối. Nàng đứng trước gương lần nữa, sửa lại tóc, ngắm vuốt lại áo váy. Trong bộ váy trắng mỏng tanh, toàn thân nàng lồ lộ, thon thả và còn căng cứng lắm! Lão khọm chẳng ngại tốn kém “đầu tư ” nàng đúng mức. Nàng biết trang điểm khéo léo, biết nhảy nhót và nhất là biết nhập vai nhuần nhuyễn. Trong mắt bọn đàn ông lắm tiền, rửng  mỡ, nàng là “cô cháu nuôi” đang học đại học, là cô thư ký mới tuyển, là đứa cháu gái ở quê mới lên thành phố còn lạ nước lạ cái… Nàng chẳng cần nhớ biết bao nhiêu gã đàn ông dại gái ấy đưa cổ vào thòng lọng của lão làm gì. Cứ xong một vụ, lão lại ném nàng trở về ngôi biệt thự quanh năm cửa nẻo đóng kín mít. Ngoài ăn mặc, thỉnh thoảng lão cũng thí cho nàng ít tiền và hy hữu, lão cũng cố lên gân cốt , để rồi tức tối giãy đạp trên giường chửi rủa ầm ĩ. Chỉ vì lão năn nỉ đủ cách mà “nó” cứ ỉu xìu, trông phát ngán….
          Hàng giờ, hàng ngày, qua khung cửa, nàng cháy lên nỗi ước ao là được thoát ra ngoài đường, lần hồi về quê nhà, một thôn nhỏ, lọt thỏm giữa bốn bề chỉ có núi với mây và chỉ còn mẹ già chẳng biết còn sống hay đã chết vì vật vã nhớ đứa con gái duy nhất mất tích mấy năm rồi. Bao đêm nàng khóc sưng vù cả mắt và cũng bao đêm, nàng nung nấu lòng căm thù những gã đàn ông đểu cáng đã hại, đã đẩy đời nàng vào nơi thẳm tối.
          Nàng qua phòng ăn, cẩn thận kiểm tra kỹ những lon bia trong tủ lạnh. Sực nhớ, nàng gói ống tiêm, mấy vỏ chai thuốc nhỏ hơn ngón tay út và đôi găng tay mỏng, tọng vào hố cầu rồi xả nước trôi tuột.
          Có ánh đèn ô-tô pha loang loáng, rồi tiếng còi xe “bin! bin!”. Nén hồi hộp, nàng nhón tay lấy chìa khóa cổng mà thật may lão khọm| “bỏ quên” trong tủ kính từ mấy ngày qua. Nàng loay hoay một lát rồi cũng mở được khóa và đẩy mạnh cánh cổng. Chiếc ô-tô chậm rãi tiến vào sân ngôi biệt thự. Nàng đóng cổng, khóa thật nhanh quay vào…..
          …..“Không ngờ anh giữ đúng lời hứa”. Nàng khoát tay mời gã ngồi trên bộ ghế sa-lon giữa phòng khách sang trọng. “Người đẹp có nhã ý mời, thì dù cách xa nửa vòng trái đất, tôi vẫn vù về ngay!”. Tiếng “hót” của gã chẳng có gì thay đổi. “So với bữa trước, tối nay em đẹp gấp đôi ấy chứ! Khiến anh suýt nữa không nhận ra đấy!”. “Anh quá khen! Có thật anh không nhận ra em ?”. Gã vờ nhíu trán, cố nhớ… rồi bật cười nghĩ rằng nàng cũng đùa vớ vẩn. “Nhìn kỹ đi… cách đây năm năm… có một cô bé quê mùa…”. “Trời đất ơi! Là.. là… em …là…Đúng rồi! hèn gì anh cứ ngờ ngợ. Vậy … mấy năm qua em ở đâu, làm gì?”. “Thì ở đây, nằm không thôi!”. Gã hạ giọng: “Sống chung với lão già?”. “Ừa! Thì sao?!”. “Thế ….có “vui vẻ”, à…. hạnh phúc… không?”. Nàng vờ cau mặt nhưng cố dằn để khỏi chồm tới tát vào mặt gã: “Anh hơi tò mò quá!”. Gã chữa ngượng, lảnh tránh ánh mắt chăm chăm của nàng. “Cho anh xin lỗi! Ờ, mà lão già, quên, “lão gia” của em đâu không thấy!”. “Bay qua Hồng Kông từ chiều!”. Thông tin này, với gã thật đáng giá. “Khách quý đến nhà, mãi nói chuyện, quên mất nước nôi mời khách…”. Nàng nở nụ cười với gã, tỏ ý xin lỗi, rồi đứng lên. Bộ ngực, cặp đùi trắng mơn mởn chầm chậm lướt qua mắt gã không quá sải tay. Tức thì, người gã bổng dưng gia tăng cái cảm giác rạo rực, tưng tức và tê tê da mặt. Qua quầng sáng đèn từ phòng trong hắt ra, nàng gần như khỏa thân, với dáng đi uyển chuyển như người mẫu. Hình như trong đầu gã tóe ra sự tiếc rẻ: Biết thế này, chẳng ngu gì “đá” con bé. Ờ, hồi đó con bé sao mà “quê” như cục đất, hót gì cũng nghe. Được cái còn gin. Giờ đã là món hàng Second-hand nhưng vẫn hấp dẫn gấp mười lần con “cọp cái” già chát của gã.
          Nàng trở lại phòng khách. Gã thấy ngay trên khay nàng bưng là những lon bia, loại bia mà con “Cọp cái” thường ép gã tọng vào mồm đến độ tê rần, để quên đi sự đời trớ trêu và cũng để kéo dài độ dẻo cho gã…
          Nhưng vô tình, nàng lại đặt khay lên trên bàn rồi khép nép ngồi sát bên gã. Không để phí một giây nào, gã liền quàng tay ôm vai nàng kéo vào, như một điều hiển nhiên phải như thế. Như thế mới gọi là giống đực trong thời hiện đại. Nàng rùn người, đẩy nhẹ tay gã rời khỏi bờ vai nhưng cứ để mặt tay gã chuồi xuống lưng, bám lại bờ eo. “Đừng… đừng anh! Để em mở bia…”. Giọng nàng ra vẻ chống chế. “Anh chưa khát, chỉ…..chỉ khát.. thèm em thôi!”. Gã kéo nàng ngã vào vai, nàng hơi cưỡng lại nhưng quá yếu ớt. “Anh là đồ đểu!”. Nàng giơ tay tát yêu vào bên má gã. Gã cười xòa: “Đàn ông mà!”. “Nói láo!”. Gã luồn tay ôm nàng, mặt sát vào nhau. “Từ giờ trở đi, anh quyết không rời xa em….”. “Đểu nữa!”. Nàng quá quen với những câu nói trơn nhẫy như thế, nhưng lại ngước đôi mắt nai nhìn gã. “Này, anh không sợ bà vợ anh với lão khọm nhà này à?”. “À…ờ….không!”. “Chắc không? Lại khó nói rồi! Biết mà! Chỉ “ta đây” ở chót lưỡi mà thôi”. Nàng xô tay, định nhổm người dậy. Gã cuống quýt ôm nàng chặt hơn: “Thôi mà! Rồi anh sẽ tính sau!”. “Hứ! Tính sau?! Bỏ vợ à?”. “Ừ!”. Gã “ừ” như con vẹt. “Còn lão khọm?!”. “Ôi dà, Diêm vương sắp cho quỷ sứ tới đón lão. Nếu chậm một chút thì lão cũng bị ném vào tù thôi!”.
          Gã trả lời qua quýt rồi tấp lên mặt nàng những cái hôn nhòe nhoẹt. Bản năng dục tính trong gã được thể nhảy xồm lên, rân khắp người. Tay gã bắt đầu “múa” không sót chỗ nào trên thân nàng. Nàng gần như thả lỏng người, mặc kệ gã độc diễn. Kỳ thực, nàng đang căng tai nghe ngoài cửa. Gã hổn hển thở, thò tay kéo váy nàng lên tận ngực. Một tiếng “cách” khô khốc vang từ ổ khóa mà chỉ có nàng mới nghe thấy. Cũng như bao lần, gã đặt nàng như biết bao người đàn bà mềm nhũng khác, rồi đứng lên, cởi tung những gì gã mặc trên người nhanh như xiếc. Thoáng vèo, gã thành cụ tổ Adam. Gã chồm người ập xuống thân nàng. Đúng lúc đó, liên tiếp lóe chớp ánh sáng đèn flash loang loáng. Nàng vùng ôm lưng gã, không để gã kịp ngước lên, phát hiện phản ứng…
          Khi gã mở to mắt giật mình, hoảng hốt thì tức khắc nhận ra nòng súng dí vào mang tai gã lạnh ngắt. “ Ngồi dậy! không được chống cự!”. Gã líu ríu nhổm người dậy, mặt tái xanh. Được thể, nàng cũng ngồi bật dậy, tay kéo nhanh váy trùm đến tận gối. “Còng tay cả hai lại!”. Giọng đàn bà ra lệnh. Nàng ngoái nhìn, thì ra là hai người đều che mạng kín mặt. Tay cầm súng rút còng bập nhanh cổ tay mặt gã với tay trái nàng. “Nhét khăn vào mồm con này!”. À, thì ra con nhãi “thư ký” của lão khọm.
          Con nhãi vòng qua trước mặt gã, một tay cầm đèn pin soi, tay kia rê ống kính camera từ đầu cho đến tận chỗ kín của gã. “Ối chà, đẹp trai và sung sức phải biết!”. Theo phản xạ trời cho, gã rụt tay bụm kín. Con nhãi bật cười hí hí. “Hèn gì con vợ già cứ bám riết, giữ rịt để xài hàng chất lượng cao…”. Gã cúi gập người sát tận gối, cố che chắn, bảo vệ “công cụ” làm ăn quý nhất của gã. Còn nàng đã từng làm “con mồi”, dù sao cũng không quá ê chề sỉ nhục như gã mắc bẫy lần đầu. “Thưa quý ông, ta bắt đầu “làm việc ” chứ ạ?”. Giọng con nhãi thản nhiên…
“.,..Quý ông nghĩ sao khi những tấm ảnh vừa chụp sắc nét, à cả băng hình nữa, sẽ được gửi đến gia quyến và công ty của quý ông, được phát đến từng người dân trong khu phố, được lên mạng Internet nữa chứ…” Ả dừng nói để gã thử ngấm đòn xem sao. Gã điếng người. Bọn này nói không phải để dọa cho vui. “Thế nào, thưa quý ông?”. “Các ….các ngươi ….muốn gì?”. Giọng gã giật cục. “Vậy là…..ông tỉnh rồi đấy! Muốn gì à? Tiền! Nôn ra đi, thưa quý ông!”. “Bao…..bao nhiêu?”. “Nhỏ thôi, so với giá trị những tấm ảnh “tuyệt vời” của quý ông. Lại càng không thấm béo gì so với núi tiền của mụ vợ…”. “Cứ ra giá đi!”. Nàng nhận thấy gã bình tĩnh hơn chút. Ả nêu số tiền. Gã hoảng kêu lên: “Ối, tôi làm gì có số tiền to thế!”. Ả phất tay: “Phôn cho ông chủ để ông chủ xử lý. Bắt gặp quả tang cảnh này ông chủ nổi cơn “xẻo” thì sống tệ hơn chết! Phôn đi…!”. “Ấy khoan….khoan đã! Tôi…..tôi đồng ý. Nhưng …..tôi không mang nhiều tiền mặt….”. “Dễ thôi! Mụ vợ hiện đang “chơi bời” ở Châu Âu, đúng không? Đúng rồi! Này, lấy chìa khóa xe trong túi áo vét vứt kia kìa- Ả lệnh cho tay cầm súng – mở cửa, lấy computer của quý ông vào đây”. “Các ngươi…….thật ác!”. Ả bật cười: “Cũng đâu bằng ông! Lừa lọc nhiều người quá rồi, đến hồi cũng bị người khác “chơi” lại chứ!”.
Tay cầm súng sách computer vào, đặt trước mặt gã. “Bây giờ qúy ông biết – phải – làm – gì – chứ!”. Gã ngước lên, tay run rẩy mở máy. Ả nhanh tay giúp gã nối mạng, rồi ngồi sát bên theo dõi. “Lệnh chuyển số tiền…..sang tài khoản này….”. Ả đọc để gã gõ từng phím…“Xong… rồi!”. Gã toát mồ hôi lạnh. “Chưa xong đâu! Chừng nào bọn tao nhận được tiền thì mới gọi là xong. Yên tâm, đúng một tháng sau, quý ông sẽ nhận toàn bộ “bản quyền” ….bọn này biết giữ đúng lời hứa, chứ không như quý ông…”.
“Đúng vậy!”. Nàng giật mình ngoái lại. Trời lão khọm! Người gã run bắn. Lão bước tới chỗ nàng, dang tay tát “bốp” “bốp” vào mặt nàng. Tay cầm súng vội lao đến can lão. “Con chó này, muốn qua mặt ông hả!!!”. Lão rít lên. “Thưa ông chủ, bỏ qua đi! Chuyện xong rồi!”. Tay cầm súng bỏ nhỏ. “Thôi được!Cho qua…”. “Ông chủ ngồi nghỉ đi! Uống lon giải khát! Ối trời, khát khô cả họng!...” “Đúng đó, ông chủ!”. Ả lên tiếng rồi nắm tay lão dìu vào ghế, bật nắp lon bia dâng tận cái mồm móm mém của lão. “Được rồi!Ta tha cho lần này!Tụi bây cũng uống đi chứ! Cả “quý ông” nữa!”. Tay cầm súng nhanh nhảu nhét súng vào lưng quần, bật tiếp hai lon, một đưa cho ả, một đưa cho gã. Gã trừng mắt, lắc đầu. “Quý ông chê bia nhà ông chủ à!”. “Thì mầy giúp một chút! Không thấy tay “quý ông” đang bận à?”. Tay cầm súng vòng ra sau, tay bóp hàm, tay kê lon bia vào miệng gã rót òng ọc. Ả “thư ký” ngửa cổ tu một hơi hết nhẵn, vứt vỏ lon loảng xoảng. Lão khọm vừa tợp, vừa nhìn bật cười: “Thật đáng buồn cho anh hùng mạt lộ…này… ngủ à?”. Hỏi chưa hết câu, lão cũng gục đầu, lăn ra ghế…

…Đợi lão già, đàn ông và ả “thư ký” lăn quay, không cục cựa, tay cầm súng lao đến nàng mở khóa còng. “Cám ơn anh! Cám ơn!”. Nàng vẫn còn run rẩy. “Anh ơi, họ có làm sao không?”. Tay cầm súng nhìn lướt qua ba thân người nằm sóng soài, lắc đầu: “Với lượng thuốc em tiêm vào ba lon bia ấy, họ bất tỉnh cả đêm  nay. Rồi mất trí nhớ trong một năm, sau hồi phục dần. Miễn sao họ đừng chết…”. Tay cầm súng mở mạng che mặt rồi kết thúc: “Em thu xếp đồ đạc xong chưa?”. “Dạ rồi!. “Anh sẽ đưa em ra ga về quê nhé!”. “Dạ ! Anh ơi, nghìn lần cảm ơn anh!Anh đã hai lần cứu em thoát chết…”. Tay cầm súng, à anh chàng lái xe, nắm tay nàng bóp nhẹ: “Thôi mà, ơn với huệ!Lo mà biến đi đã…”. “Còn anh?”. “Anh ở lại đóng nốt vở diễn để lão khỏi nghi ngờ. Xong việc, anh về quê tìm em”. Đừng, anh…đừng tìm em…Em…em chẳng còn gì…”. “Nín! Được rồi! Lên lấy hành lý! Nhanh lên!..”.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét